Review Translation Assignment in series Back To Square one (BTSO) of Prof Anh Tho Andres

You can read all of BTSO articles in this link:
http://sbitrainingsolutions.com/forum-for-creativity/linkedin-postings/

I finished my translation assignments about series 12 articles Back To Square One of Prof Anh Tho Andres. I am reviewing all of them to take back my emotions when I get to know them. Because at each post, when I was on the way go to her stories, her sharings, which reminds me a lot of things, a lot of people:
– About parents, family, how hard my parent have to struggle to have good life now (2);
– My job, my co-workers, my bosses, the way I arrange my job (3);
– Behaviors of my FB friends and a worry if we cannot change how apart of Vietnamese youth use SNS (4);
– The way we learn and perception about what we are having (5);
– The value of friends I ever met, the precious moments with my family (6)*;
– New knowledge, new culture, new land, burning a fire to get a better “me” to get a better world (7);
– Reviewing and imaging about my future life to arrange bricks for my life now (8);
– A thirst to get knowledge to experience inter-culture (9);
– A memory about my relatives and the culture of each family effects on character of childrens. And thinking about that how each Vietnamese children receive good environment from their parents, their family, their place where they are living. Interestingly, it seems that I was immersing myself in the old days as a role of kid who was born in Dalat playing with younger sister underneath yellow sun shine and pure blue sky. There were chances to communicate with friendly American soldiers who were apart of a nurturing dream travel to their lands. Just a peaceful and beautiful days. One day I will travel to Dalat to live those childhood days of her. (11)*
– Reminder, decrease greed, hatred and delusion and being good in life. (12)

(*) the articles I like most

All above, I get a heaps of useful links with precious values, “be good” with a discovery Dalai Lama with his sharing, who change my cognition about His Holliness, and even the author of BTSO with thoughts in a past about a foreign professor who was old person, always busy with researches in lab not like prof Anh Tho, a very friendly and generous person that I feel through her voice and a deep heart one that I feel through her articles.
I hope that all of you will soon finish and receive new awareness like me or even more than that. There are many great new things awaiting us ahead.

Thank you teacher Anh Tho Andres for what you are doing for us!

Have a nice new week 🙂

Phuong Hoang #MENG 472

Advertisements

E-Book Collection

This is a list about online precious books that my prof Anh Tho Andres recommend in English for MBA course which i am studying and more. I will update whenever I find links for free reading

1. Essentials of Marketing, Jim Blythe, third edition: http://files.homepagemodules.de/b556831/f20t140p704n

2.pdf 2.Oganization Behavior, Stephen P Robbins: http://ebookbrowsee.net/stephen-p-robbins-organizational-behavior-full-pdf-d61775837

3. The Right Game: http://fringe.davesource.com/Fringe/Information/Business%20-%20Game%20Theory%20-%20Using%20Game%20Theory%20to%20Shape%20Strategy%20(1995%20Harvard%20Review).pdf

4. The Present Secrets of Steve Jobs, Carmine Gallo http://www.mediafire.com/view/a04nedzy3wdakuj/The_Presentation_Secrets_of_Steve_Jobs_(2009)_-_Carmine_Gallo.pdf

5. A Rulebook for Arguments, Anthony Weston, third Edition http://www.dillydust.com/A_Rulebook_for_Arguments__3rd_Ed_.pdf

6. The Wealth and Property of Nations – David S. Landes
http://tsu.ge/data/file_db/faculty_humanities/Landes%20-%20The%20Wealth%20and%20the%20Poverty%20of%20Nations.pdf

Translation Assignment Week 12: Back To Square One – A New Turning Point (12)

Written by Prof Anh Tho Andres

Released on Sep 12 2014

Source: https://www.linkedin.com/pulse/20140912125802-307348893-back-to-square-one-a-new-turning-point-12

“Là người tốt

Cô tìm thấy một mẩu ghi chép nhỏ vài năm trước đây, nội dung “Làm người tốt” cô sẽ chia sẻ với các bạn.

Đầu tiên, cô chia sẻ với các bạn về hình ảnh những bông hoa sen, một biểu tượng của sự tinh khiết trong nhà Phật. Những bức ảnh nghệ thuật nhất, đẹp nhất mà cô từng nhìn thấy. http://www.lotusflowerimages.com

Trên bàn cô có một cuốn lịch về những mời dạy của Dalai Lama có tự đề “Những điều sâu sắc từ Dalai Lama” cô xem nó hàng ngày. Cô nghĩ Dalai Lama sẽ không bao giờ biết cô là ai và cô có thể sẽ không bao giờ có cơ hội gặp ông ấy. Nhưng dù sao đọc những điều sâu sắc từ ông giúp cô trở nên tốt lên mỗi ngày.

Thỉnh thoảng một vài cơ hội thời trẻ gợi cô nhớ về những tác động của người khác, bởi những lòng tốt của họ mang những thay đổi bất ngờ trong cuộc đời.

Cô nhớ rất rõ, hồi cô khoảng 8 tuổi, cách đây khoảng 50 năm, cô chơi cầu lông với em gái trong sân nhà ở Đà Lạt, quả cầu chợt rơi xuống đường. Một người lính Mỹ đi bộ đến đó với một người phiên dịch, ông ấy nhặt quả bóng lên rồi đến chỗ chị em cô đang chơi và đưa nó cho cô với một nụ cười, rồi ông ấy đi. Một từ tiếng Anh duy nhất mà cô biết lúc đó là “Thank you”. Cô đoán rằng điều đó đã thôi thúc cô học tiếng Anh để có thể nói chuyện nhiều hơn với những người lính Mỹ khác, họ rất thân thiện với mọi người. Kể từ đó, cô đã học thêm nhiều ngôn ngữ nữa, và làm thông dịch viên cho 5 ngôn ngữ (ít nhất) trong đời mình. Cuộc đời cô đã thay đổi nhờ thái độ thân thiện đó.

Một sự tình cờ khác cô nhớ khi cô cười với cha mình tại cửa hàng của gia đình, đột nhiên một người lính Mỹ đến cửa hàng và thốt lên ” Ồ, một bé gái xinh đẹp” rồi chụp cô 1 bức ảnh, ông ấy đi và cười. Cô nhớ rằng mình mặc bộ đồ gì đó màu hồng, tóc dài với làn da rám nắng. Cô vẫn nhớ ánh mắt ngưỡng mộ của ông ấy, và giọng nói biểu hiện sự ngạc nhiên của ông ấy, mặc dù cô chỉ mới 10 tuổi, và không phải là một vẻ đẹp chuẩn Việt lắm, nhưng lời khen và bức ảnh ông ấy đưa cho cô, đã giúp cô tự tin về ngoại hình và đã hình thành cách xư xử của cô với những người xung quanh cho đến tận bây giờ.

Đó là năm 1968, năm khó khăn nhất của lính Mỹ tại Việt Nam. Gia đình cô đã sống trong lòng của cuộc chiến tranh, với máy bay trực thăng bay trên đầu, ánh sáng giống như pháo hoa ở phía chân trời cùng với tiếng bom đâu đó hàng đêm, sự mất mát, cuộc sống bất ổn diễn ra hàng ngày. Nhưng bố mẹ cô, trong cuộc hỗn loạn đó, đảm bảo anh chị em cô có một tuổi thơ rất tốt, những đứa trẻ không bao giờ thiếu thứ gì từ chỗ ở, đến quần áo, đến trường học tốt nhất, đến cảm giác đồng cảm tới những sự chịu đựng của những người khác xung quanh và niềm tin vào những điều tốt của thiên nhiên và lòng tốt của ông trời, đã sự trữ những ngày trẻ nỗi trợ và sự thù ghét. Rất nhiều lâu sau, đọc những quyền sách lịch sử và xem những bộ phim và những mẩu phim ngắn của thời chiến tranh, cô mới nhận ra hoàn cảnh khủng khiếp mà cô đã từng sống.

Cô đoán rằng cuộc sống của cha mẹ mình không dễ dàng, nuôi 5 đứa con trong chiến tranh, vật lộn với 2 công việc để trả tiền học phí rất cao ở trường tư thục Pháp. Nhưng cô không có bất kỳ lời phàn nàn hay cuộc tranh cái nào với cha mẹ, hay bất kỳ sự từ chối nào để giúp những người khác ít may mắn hơn xung quanh chúng ta. Gia đình cô luôn dành chỗ cho những người phụ nữ bị bạo hành, họ là đồng nghiệp của mẹ cô, hoặc những đứa trẻ bỏ nhà để đi qui y nhà Phật, một vài người ở nhà cô vài tháng, với những bữa ăn và chỗ ở miễn phí. Khi còn rất trẻ cô đã có cơ hội hành xử như “một nhà ngoại giao” của gia đình, dẫn những người khác đi thăm thú khám phá thành phố, tìm trường học hoặc công việc cho họ thực tập, chuẩn bị những món quà cho những bạn đồng nghiệp trong những dịp đặc biệt như Tết nguyên đán, hay ngày giỗ. Không có bất kỳ phụ cấp xã hội hay văn phòng thất nghiệp nào, gia đình cô không có chức năng của sự đoàn kết, nhưng với niềm tin rằng “Làm điều thiện sẽ mang đến những điều tốt đẹp”.

Mẹ của cô nói rằng bà là một phật tử tốt. Cha cô tuy không nói nhưng ông vẫn luôn khích lệ anh chị em cô. Ngày đầu tiên của năm mới, tới chùa và để mọi người làm những điều ở nhà Phật. Và khi mọi người câu khấn, ông ở ngoài để đợi. Những với những hiểu biết của đạo Phật, cô nhận ra cha cô là một phật tử tốt. Mặc dù ông không bao giờ thừa nhận. Thực tế, theo như Dalai Lama:

“Thực hành đạo đức có nghĩa là bảo vệ ba cửa của cơ thể, lời nói và trí óc – từ những hành động mang đến cho bạn chánh niệm và sự tận tâm. Sau đó đạo đức là nền tảng của con đường của phật tử.”

Cha cô đã làm như vậy. Trong suốt cuộc đời của ông, cô chưa bao giờ nghe thấy ông nói hay hành động những điều xấu hay làm hại người khác, hay

Một cách nhìn nhận xa hơn trong đạo phật, được dịch bởi Bikkhu Bodhi trong cuốn sách “The Nodle Eightfold Path, The Way to the End of Suffering” chỉ ra rằng:

“Sự cần thiết của việc dạy đạo Phật có thể tóm gọn trong hai quy tắc:  Bốn chân lý (Tứ diệu đế) và 8 con đường thiện (Bát chánh đạo). Điều đầu tiên bao hàm học thuyết, và phản ứng đầu tiên của chính nó gợi ra sự hiểu biết; điều thứ hai bao gồm là kỷ luật, trong nghĩa rộng nhất của từ, và phản ứng đầu tiên gọi là thực hành. Trong cấu trúc của giảng dạy có hai quy tắc khác với nhau trong một thể thống nhất gọi là Dhamma-vinaya, học thuyết và kỷ luật, hoặc nói ngắn gọn, Dhama. Sự thống nhất bên trong của Dhama được đảm bảo bởi thực thế rằng điều của cùng trong 4 tính cách, cách đúng lại là tám đường đúng, trong khi yếu tố đầu tiên của đám đường, là hiểu của 4 tính cách. Bởi vậy hai quy tắc bổ xung và bao hàm lần nhau, công thức cuar 4 sự thật bao hàm 8 đường và 8 đường bao gồm 4 tính cách.

Bikkhu Bodhi giải thích những điều sau (xem ở link):

Quãng thời gian lớn lên như một phật tử trẻ, sự giảng giải về đạo phật, với cô chỉ có một từ .

“BE GOOD” – Hãy sống tốt

Chúc các bạn ngày vui vẻ

Anita H.

Để xem những bài khác trong Back-to-Square One, click vào link dưới đây:

http://sbitrainingsolutions.blogspot.ch/p/blog-on-linkedin-back-to-square-one-new.htm

Every single thing has its story (indeed meaning)

Every single thing has its story (indeed meaning)

Today, no tonight i understood more about that quotation that i’ve heard at somewhere. That is story about Piddy, a native Australia.

Piddy is a native English teacher at Tpc where i am working. I have worked with him in some times ago. To compare with another teachers, he is not as good as another ones according to my observation and feedback of students.
At the very beginning, after each course, i often email him to say his disadvantages which he need to improve even i share with him the videos of other teachers to point him how he should change his style and what he need to correct the mistakes for Vietnamese students. With hope that i can help him improve his style and take his appearance in student’s eyes, i impact to talk with him friendly about things he need to do from bottom of my heart. Meanwhile, while communicating with him in email, i did feel his style and attitude and i imaged how he work like the way he reply me. Yet, i still hope my advice is likely be better for him.
Afterwards, I changed my work timeline to travel to new teachers. Hence i had no chance to work with Piddy.

Luckily, tonight i did. While i work with other teacher, i am notified that Piddy has been no student. first course, sencond course, and third course is last of day. I complain with moderator and reassure him (reacquaint himself) with my sharing. It is not surprising when 2 moderators have same idea about Piddy. And strikingly, after a small talk with a moderator, i know the main reason why 3 countinuos cousres in which Piddy has been no any student. He was arrange at third class in same level. It means that no sooner are 2 classes full of student than the rest is of Piddy’s class. He explain Piddy teach unhappily so he often was planed be at third class. But in main room, he don’t know why and nobody tell him the reason (excepting me after i know exactly issue).

Poor him.

Suddenly i realize that is a natural elimination.
I recall something in worksheet, some co-worker’s names are getting appear in my mind. The story getting brighter and i understood how they align with dozens of teachers.

The owners gives birth of game and rules and they know it and everything is control by them. The player in that game follow the rule. One day they watch something change a litle bit and they are so confusing. But they dont know why.

One day if you deal with strange thing in your gravel path, connect and gather everything, figure out the sudden change and discover the reason, look back yourself and improve yourself. That is one of way you enrich your savvy.

The world is awesome and you should search the #hidden beauty in #transparent things.

Source: https://medium.com/@BlueG/every-single-thing-has-its-story-indeed-meaning-5a748797fce0

Yin — Yang in your mind

Yin — Yang in your mind

When my brain was getting tense because of focusing on work in a long time my body and mind needed to go out to stretch out immediately .

When my body was enjoyed outside, my heart begun to be happy. I felt life is so beautiful with lovely cutely friends, kind vendors, admired elders, even polices who regard as bad persons always find out any way to earn money from motor rider base on loose rules in this city where i live now. It seems that you can see gorgeous bright on you head like such stunning rainbow. Every sound around you such as traffic sound, butles and hustle city sound, unlimited baby crying … gathers together as a perfect concert, which makes you are annoying in other day. You willing do anything without thinking to help any person. You are happy happy happy all the time. These moments are so beautiful. It brings you creative thought that you have never ever have before.

After sublimate time, you came back your daily routine, sitting in front of computer all day long. Unfortunately, hardly could you enter the passion with former work. You listened to music and you thought “just relax” “i missed them in a long time”. You watched youtube, link conect to other links. You approached some familiar websites. You surfed on face book. You were interested in not worth gossip. You knew all of that is rubish. But you still. You begun to think about them and yourself followed by stupid stream that you compare yourself with them. No sooner your mind was empty than your brain eliminate negative though that you cannot afforable. The evil part was getting dominate. You were downed, no way. You were so lonely. It seemed you are only person in your house. You were cô lập in the world. Everything still run and you stand to see all thing surround.

That time was so terrible as a result of evil part that will control your mind. It is said that that way to live positively is that the beautiful things you should cherish, the bad thing you must erase. Or another way, when you want human part conquer evil one, you yourself must escape out of it. You just think about happy moment such as: when you get the first salary, when you receive the message from boy/girl you like, when you eat your favorite dish, which cook by your mom, when you perceive nice thing in you book you read, when you counting the number of like on face book, when you discover new land that nobody know before, when you ride by-cycle in boulevard with green tree and touch soft wind in fall, when you go to bed you recall about task of day you finish with a smile. More importantly, you must aware all of bad things conduct to bad effect, they wil swallow your time. Time is money. One day you will sit and think about golden time you waste. You ask why you did like that. You wish. May be. If…

Hence, you recognize each individual has their own story. You should, before it is too late. You don’t have to catch them. (You must catch them when you make peer pressure for yourself to work out your goal). You don’t have devote/dedicate yourself to anyone excepting your parents, some relatives. Other thing is ephemera. It pull you back. On your path, sometimes, due to the fact that you have to stop to watch other out of your mind. But, dont forger you goal. Dont let others kick you out your direction.

The way you out of that is writing. To know what happening, what experienced, what will do, to critize the present, the past, the future, the stupid and wise things surround you.

To write and to criticize

Source: https://medium.com/@BlueG/ying-yang-in-your-mind-a4e2ce27886b

Translation Assignment Week 11: Back To Square One – A New Turning Point (11)

Written by Prof Anh Tho Andres

Released on 10 Sep 2014

Source: https://www.linkedin.com/pulse/20140910231245-307348893-back-to-square-one-a-new-turning-point-11

“Biết khả năng của bạn – Trở về nhà

Cô tin rằng tính cách của một đứa trẻ được hình thành từ những ngày còn thơ ấu ở gia đình. Cô nghĩ rằng người Việt Nam ít khi gặp phải vấn đề tâm lý vì họ luôn có thể lấy lại tinh thần từ những nỗi buồn hay cú sốc bên ngoài bởi luôn có gia đình và bạn bè ở bên cạnh. Ít nhất đó là điều cô đã trải qua, đây là một ghi chép ngắn của cô về gia đình trong chuyến thăm quê nhà tại Đà Lạt năm 2013.

“BTSO – một ngày đặt biêt

Trong suốt 9 tháng vừa qua, tôi đã có cơ hội trở lại quê hương và thực hiện giấc mơ lớn nhất của đời mình là: chia sẻ sự may mắn của cô với những con người ít may mắn hơn nơi quê nhà.

Tôi đã có có 1 ý tưởng mơ màng về việc chia sẻ khi bắt đầu chuyến đi trở về quê nhà. Trong quan điểm đạo Phật, là một người theo đạo Nho giáo, chúng tôi đã được dạy về lòng thương từ những ngày còn ấu thơ. Phải chia sẻ mọi thứ chúng ta có cho anh chị em mình, sau đó mở rộng tới những người khác trong gia đình – họ hàng thân thích, gia đình bên nhà chồng, nhà vợ và tới những người hàng xóm, bạn bè. Bố mẹ tôi đã từng để những người khách đến từ những vùng xa xôi cùng dùng chung giường với chúng tôi, bố tôi ngủ với khách nam còn mẹ tôi ngủ cùng với khách nữ, và lũ trẻ chúng tôi cũng vậy. Nhà tôi ở Đà Lạt, một thị trấn xinh đẹp với khí hậu mát mẻ, chúng tôi thường có khách quanh năm tới thăm, họ dành trọn vẹn mùa hè với chúng tôi, thỉnh thoảng lên đến 3 tháng và thậm chí họ có thể ghé thăm hàng năm.

Một cách tự nhiên khi những người khác từ xa đến, họ sẽ có một vài món quà tặng chúng tôi, ví dụ như hoa quả trong vườn nhà hoặc những thứ mà họ tự sản xuất. Dì của tôi sống ở Bảo Lộc cũng có 1 vườn trồng chè và trồng hoa lan, sẽ mang những hoa quả sấy khô từ 8 đến 10 cân hoặc hàng tá quả bơ, hoặc 1 túi to chè. Ngược lại họ sẽ ở cùng chúng tôi trong vài tuần với những bữa ăn và chỗ ở hoàn toàn miễn phí. Là cô gái lớn nhất trong gia đình, nhiệm vụ của tôi là dẫn họ đi thăm thú thị trấn, chỉ cho họ những địa điểm thăm quan, dẫn họ tới chợ, thỉnh thoảng đưa họ tới trường học hoặc dẫn đến nơi họ làm việc. Em gái nhỏ tuổi hơn thì làm những việc nhà, toàn những việc của con trai như lái xe máy vòng vòng, trèo cây để hái quả, giết mổ gà để chuẩn bị cho bữa tối, hoặc thậm chí kiểm tra những vấn đề an ninh như khoá cửa buổi tối, mang đèn nến đến những nơi tối, hoặc chạy đi để báo với cha mẹ tôi ở cửa hàng ở trung tâm thị trấn những việc khẩn cấp, hồi đó còn chưa có điện thoại hay taxi. Người em gái khác thì chăm nom những việc trong nhà như lau dọn, rửa bát và những việc nhà khác.

Bố mẹ tôi thường trở về nhà khá muộn sau khi kết thúc công việc chính, rồi đến việc ở cửa hàng sau giờ làm việc ở cơ quan, mặc dù chúng tôi thường ở nhà với những cô giúp việc nhưng họ thường rời nhà vào buổi tối lén lút gặp bạn trai và để chúng tôi ở nhà một mình. Là người chị lớn nhất trong gia đình, tôi phải cho các em đi ngủ sớm và hát ru chúng, nghĩ ra những trò chơi như tập nói như những phát thanh viên radio hay chơi trò cô giáo ở trường. Sau này khi chiến tranh leo thang việc tìm người giúp việc ở quê trở nên khó khăn, những việc nhà giảm xuống, vài người thợ học nghề đến học ở cửa hàng bố mẹ và họ đã trở thành những người bạn chơi với chúng tôi. Bố mẹ tôi cũng giảm dần những người này đi khi chiến tranh kết thúc, và chúng tôi dần phải làm hết những công việc này. Bởi vậy ký ức thời thơ ấu của tôi toàn là những kỷ niệm gắn bó với những người giúp việc và người thợ học việc trong gia đình.

Ngoài những người bạn thời thơ ấu là những người làm trong gia đình, chúng tôi thường có những bạn cùng chơi là những đứa trẻ hàng xóm hay con của dì tôi.

Thật là buồn cười khi hai chị em lớn lên theo hai cách hoàn toàn khác nhau mặc dù sinh ra cùng cha mẹ. Mẹ của tôi được học tại trường Đồng Khánh, ngôi trường tốt nhất dành cho nữ giới ở Huế, nên đã thừa hưởng nền giáo dục Pháp và một nền giao dục Nho giáo cực kỳ nghiêm khắc. Bà đã truyền niềm yêu thích học tới tôi và các anh chị em tôi. Kết quả là cả 5 anh chị em tôi, anh trai tôi người hơn tôi 3 tuổi, ba em gái kém tôi 2 tuổi, 3 tuổi và 5 tuổi đều tốt nghiệp từ những trường tư thục nước ngoài, những trường có nền giáo dục tốt nhất mà chúng tôi thời đó.

Dì của tôi dành thời gian thơ ấu tại đồn điền trong công ty của mẹ dì ấy – người vợ thứ hai của ông ngoại tôi, rồi có cuộc đời khá là thương mại, dì đã không hoàn thành sự nghiệp học hành bởi vì chiến tranh kết thúc. Không giống như mẹ tôi bà quản lý gia đình rất thông minh và hiệu quả, bởi lẽ đó mà chỉ có 5 người con, một quy mô gia đình thông thường ở Việt Nam thời đó, còn dì tôi, người quản lý gia đình theo một phương pháp khác, có tới 14 người con thay vì 5. Tôi nhớ lại những cuộc hội thoại của mẹ và dì, mọi việc dì đều lỡ kế hoạch. Cách dì dặt tên cho con – đứa đầu tiên được đặt tên giống như những cái tên đã thân thuộc ở trường, nhưng từ đứa thứ 6 trở đi, dì đặt tên giống như là tư tưởng không bao giờ dừng sự sinh nở của mình, đứa đầu tiên là “bé”, sau đó những đứa khác cũng là một tên khác của “bé”, đứa đầu là “Bé Lớn”, đứa thứ hai là “Bé Nhỏ”, sau đó thì những bé gái khác tiếp tục được sinh ra, và một loạt tên khác với “Na”, “Ni”, “No”…

Tôi nhớ lại niềm vui của tôi khi thăm nhà họ. Những đứa em ít hơn tôi 10-15 tuổi, nhưng trông cũng lớn bằng tôi với những cặp mắt một mí, một đặc điểm nổi bật trong gia đình đằng nội bọn chúng. Còn với tôi, là đặc điểm bên phía nhà ngoại, chúng tôi có hình dáng tròn người với mắt hai mí. Chúng tôi cũng được thừa hưởng đôi bàn chân rất lớn từ gen của cha, nhưng nhìn chung, chúng tôi có những đặc điểm nhận dạng chuẩn của đứa trẻ Việt Nam, những những đứa em tôi thì nhìn giống Trung Quốc hơn với đôi mắtt một mí. Nhưng như mọi đứa trẻ, chúng đều trông rất dễ thương với má hồng và nụ cười rạng rỡ.

Tôi thích ngồi và nhìn gắm chúng chơi với nhau. Đấy là cách tôi giải trí. Ý thức về tình đoàn kết đã tạo nên trong tôi từ đó, đời sống hồi đó không cho phép chúng tôi có vú em, bởi vậy người chị lớn hơn sẽ trở thành vú em và phải chăm sóc đứa kế tiếp. Khi dì tôi mất đi ở tuổi 53, cũng như mẹ của dì, đã để lại 14 đứa trẻ côi cút với người cha làm nghề lái xe chạy qua lại giữa hai thành phố. Bạn tưởng tượng cuộc sống sẽ phải chật vật khó khăn thế nào đối với những đứa trẻ tội nghiệp. May mắn thay là mẹ của chú là một người tận tuỵ. Bà đã chăm sóc toàn gia đình nhưng trách nhiệm kiếm tiền đã đặt lên vai những đứa trẻ lớn hơn, trong số chúng là đứa thứ 6 (Bé Lớn) mẹ của hai đứa con bây giờ.

Trở lại Đà Lạt, quê tôi, sau 40 năm, tôi không thấy có sự thay đổi nhiều lắm khi tôi rời đi từ hồi 18 tuổi. Tôi cũng đã mơ màng nghĩ trong đầu mình làm điều gì đó để giúp gia đình dì, nhưng tôi không chắc bằng cách nào. Sau chuyến viếng thăm của tôi hồi tháng 6, cháu tôi sẽ theo học khoá MBA của tôi, tôi đã hiểu rằng cách tốt nhất để giúp họ là giúp cô gái này thành công, nó sẽ sẽ trở lại giúp đỡ chính mẹ nó và cũng như chị gái nó tôi đã giúp đỡ trước đấy.

——

Với sự ngạc nhiên của tôi, cả hai cô gái này đều được dạy dỗ cực kỳ cẩn thận để trở thành những ngừoi vợ hoàn hảo, cũng như tôi đã từng được dạy dỗ khi tôi còn nhỏ. Chúng làm việc nhà cửa rất giỏi, mặc dù ngôi nhà nhỏ, không được khang trang lắm nhưng lúc nào cũng rất ngăn ngắp, gọn gàng. Dì của tôi đã rời trường học từ hồi 16 tuổi để chăm sóc 10 đứa em, phải làm rất nhiều việc từ nuôi gà, lợn, tới nấu nướng và trông cửa hàng. Dì thường dạy lúc 3 giờ sáng và chuẩn bị những bữa ăn mà dì bán tại cửa hàng, tích cóp từng đồng để nuôi gia đình cùng cùng đồng lương bèo của chồng, nếu ông ấy đã từng có.

Mặc dù, học phí ở trường rất thấp, khoảng 2 đô la 1 tháng, tất cả mọi đứa trẻ đều được động viên đi học bởi giáo viên để tham gia các khoá học tư với những chương trình học thật sự. Những đứa trẻ 18 tuổi, chuẩn bị những kỳ thi cuối khoá sẽ dành cả ngày ở trường, sau đó học thêm ở nhà cô giáo. Họ thường về nhà khá muộn, thường là 8 giờ tối hoặc hơn, chúng cũng không có thời gian để chơi nữa.

Vào học đại học là thách thức lớn nhất với bất kỳ cha mẹ nào học ước con mình theo đuổi những chương trình cao hơn. Kỳ thi đầu vào chỉ cho phép nhận 10% các em điểm cao nhất, nhưng với nạn chạy điểm, cơ hội vào những trường công rất mong manh. Bởi vậy hầu hết cha mẹ dành thời gian đưa con họ tới trường bằng xe máy, chờ chúng vào những lớp học thêm ở nhiều địa điểm, sau đó đón chúng về nhà để chúng làm bài tập, rồi lại đưa chúng đến lớp tiếng anh buổi tối, hoặc thỉnh thoảng vào cuối tuần. Cha mẹ khá là khó khăn và chỉ những gia đình có điều kiện mới có thể đủ tiền để trả học phí.

Cũng như những ước mơ của bao bậc cha mẹ, ước mơ của em tôi là cả hai đứa con của nó sẽ được học tốt và thoát khỏi nỗi khổ bằng cách học hành hơn là những cuộc sắp xếp cưới hỏi như thời xưa. Những giấc mơ đó không thực, và hiện thực tôi đã chúng kiến là câu chuyện khác.

Thăm gia đình em tôi, tôi học hỏi được những sự phát triển đang rất phổ biến trong các gia đình Việt Nam ngày nay.

Hầu hết các em họ tôi chấp nhận cuộc sống ở một thị trấn nhỏ bé như ở Đà Lạt, không nhiều viễn cảnh tươi đẹp cho sự phát triển. Mặc dù vậy nền kinh tế đang phát triển trong suốt 15 năm qua, họ cũng quản lý những kinh doanh nhỏ, và thậm chí có những ngôi nhà rất đẹp. Tôi rất ngạc nhiên khi được mời đến thăm một ngôi nhà của một trong những người em họ – “Bé Nhỏ” – người đã trở thành một phụ nữ kinh doanh thành công ở tuổi giữa 40. Nhà của nó như một biệt thự, tôi cảm thấy thật sự tự ti với trải nghiệm 30 năm ở nước ngoài của mình. Còn Na trở thành một chuyên gia ngân hàng cho vay nhà ở, điện thoại của nó không ngớt cuộc gọi. Thậm chí, đứa nhỏ nhất là “Ni” bây giờ cũng là một trưởng phòng chi nhanh, quản lý việc kinh doanh và việc nhà rất tốt, nó gửi bọn trẻ tới lớp tiếng anh và lái xe ô tô vòng vòng, một điều khá xa xỉ ở thị trấn nhỏ bé này.

Là một người khách đặc biệt, mấy đứa em thi nhau đón tôi về thăm nhà chúng, tôi cảm thấy thật ấm áp khi các thành viên trong gia đình đã cùng bên nhau, trải qua những khó khắn của cuộc đời. Họ tay trong tay giúp đỡ nhau, những người thành công hơn giúp đỡ những người khác để bước lên những nấc thang cao hơn trong xã hội.

Một bữa ăn trưa trong hai ngày trước đã dạy tôi một bài học. Mẹ chồng của dì tôi, nay đã 98 tuổi, đôi mắt đã mờ theo thời gian, những đầu óc vẫn rất minh mẫn, tự hào đưa tôi đi thăm nhà mới của đứa cháu thứ 13. Trong tất cả các phòng, bà hào hứng chỉ cho tôi nhà tắm với không gian rộng rãi, bồn rửa mặt và vòi tắm hoa sen. Sinh năm 1912, bà chưa bao giờ nghĩ rằng chỉ với con của bà, chồng của dì tôi, năm nay 75 tuổi, sẽ tạo được một đại gia đình với 9 trên 14 đứa cháu sinh ra mởi dì tôi, qua cưới hỏi đại gia đình có thêm 5 đứa con rể, 2 đứa con dâu, 18 đứa cháu , 2 đứa chắt và vô số anh em, người duy trì gia đình với hạnh phúc và đầy ắp tiếng cười. Quả là một thành công trong cuộc sống. Bà nói với tôi: “Nguyên tắc sống của bàn là KHÔNG BAO GIỜ nợ ai dù là 1 xu và thành quả to lớn nhất trong đời là nhìn các thành viên trong gia đình trưởng thành cùng với nhau.”

Tôi bắt đầu có cảm giác gia đình trong những em họ của mình. Lần đầu tiên trong đời, tôi có cảm giác TRỞ VỀ NHÀ… tới MỘT GIA ĐÌNH MỚI, MỘT GIA ĐÌNH LỚN HƠN.

Dalat, năm mới 2013″

Cô yêu thích đọc những lời dạy của Dalai Lama. Đây là một trong những lời dạy của ông: “Tình cảm của con người là nền tảng của sự phát triển giàu có” – “Human affection is the foundation of proper development”

Chúc bạn một ngày vui nhé.

Anita H.

Đọc thêm những bài của cô về “Nhận thức – perception”, “Tình yêu – love ” “Lẽ vô thường của cuộc sống – impermanence of life”, ” Duyên hội ngộ – encounters” tại http://sbitrainingsolutions.blogspot.ch/p/blog-on-linkedin-back-to-square-one-new.html”

Translation Assignment Week 9: Back to Square One – A New Turning Point (9)

Written by Prof Anh Tho Andres

Released in  Sep 3 2014

Source: https://www.linkedin.com/pulse/article/20140903162335-307348893-back-to-square-one-a-new-turning-point-9

“Giao tiếp đa văn hoá

Những bài cô đăng trong 10 ngày gần đây dành được khá nhiều lời bình và cô cũng có thêm nhiều bạn mới, hẳn là một sự động viên đấy. Đó là câu chuyện không có gì đáng kể so với những vấn đề nổi cộm mà chúng ta đang phải đối mặt hàng ngày. Dù sao thì cô cũng tin rằng nếu mỗi chúng ta cố gắng làm tròn bổn phận của mình, từ những hành động nhỏ nhất để giảm áp lực của thế giới thì chúng ta có thể đóng góp một phần làm cho thế giới trở nên tốt hơn.

Đề cập tới những câu hỏi được gửi đến từ những người bạn mới, dựa vào nền tảng niềm tin Phật giáo và những những điều khác trong tầm quan trọng của giao tiếp đa văn hoá, cô sẽ trích dẫn một câu trả lời ngắn gọn mà cô đã viết trên diễn đàn về Sức mạnh Truyền tải của Trải nghiệm Đa văn hoá như sau:

“Chia sẻ dựa trên kinh nghiệm đa văn hoá cá nhân của cô: như một công dân Việt Nam đã lớn lên trong cuộc chiến tranh tàn phá ở miền Nam Việt nam, cô được thừa hưởng cả văn hoá Pháp và văn hoá Mỹ từ những năm tháng tuổi trẻ. Sau khi Sài Gòn thất thủ ( hay “giải phóng” miền Nam Việt Nam) cô là một trong 800 ứng viên từ 43.000 người dành được “vé” để tham gia cuộc thi vào các trường đại học của Việt Nam vừa thống nhất. Tốt nghiệp xong cô làm việc như một phiên dịch viên và thông dịch viên chuyên nghiệp trong 5 ngôn ngữ, trong đó có Nga và Đức. Sau đó, cô cũng biết thêm cả tiếng Đức-Thuỵ và tiếng Na Uy trong những ngôn ngữ mà cô làm phiên dịch. Với nền tảng này, cô có kinh nghiệm ở nhiều lĩnh vực mà giao tiếp đa văn hoá đóng vai trò quan trọng, thậm chí trong những cùng nhóm dân tộc, cùng chia sẻ niềm tin, cùng nói chung một ngôn ngữ. Trong nghiên cứu Phật pháp của mình, cô đã học được rằng chúng ta được định hình bởi sự nhận thức mà chúng ta có được từ thế giới thông qua những cái mà chúng ta nhận thức từ những cái nhìn thấy trước mắt và qua các giác quan, và cách để loại bỏ suy nghĩ tích cực và xây dựng suy nghĩ tích cực thông qua quá trình thiền. Cô vẫn làm cách này và tìm cách để phát triển lòng từ bi để hiểu những điều “khác” trong khi giao tiếp với ngừời khác. Nhờ việc đọc những câu chuyện về chiến tranh Việt Nam, cô nhận thấy có quá nhiều sự tàn phá và những mất mát trong cuộc sống có thể vẫn còn đến ngày nay, nếu cả hai điều này có được những cơ hội để tìm hiểu thì chúng ta có thể hiểu thêm vị thế của đối thủ. Đối với cô, hiểu văn hoá khác bắt đầu từ mở rộng quan điểm để chấp nhận rằng có nhiều giải giáp để giải quyết vấn đề, và không ai có thể nắm hoàn toàn sự thật. Nếu chúng ta học để nghe một cách chủ động, chúng ta có thể tìm các giải pháp để giải quyết những mâu thuẫn mà không cần sử dựng các phương pháp Coercritive để chứng minh những suy nghĩ của chúng ta (May 2011).

Trong giai đoạn cuộc đời giữa năm 2011, cô vẫn lạc quan về viễn cảnh một thế giới công bằng và rằng xung đột có thể giải quyết thông qua các cuộc thương thảo và sự đồng thuận. Từ đó, có những kết nối chủ động hơn thông qua Internet và học hỏi nhiều hơn trên các hoàn cảnh thực của thế giới. Cô nghĩ rằng chỉ hiểu văn hoá người khác thôi chưa đủ, thêm vào đó chúng ta nên học để hiểu trách nhiệm thế giới thú vị thế nào và làm thế nào để nhận định vấn đề trong bối cảnh của nó.

Cô nhận ra rằng đó không chỉ là khả năng trong phạm vi của mình, mà tất cả ở mức độ khác bất kể công việc của bạn là nhỏ bé hay vĩ đại, thử thách với giao tiếp đa văn hoá luôn đầy rẫy.

Trước khi chúng ta hiểu thể nào là “Inter-cultural”, chúng ta cần hiểu định nghĩa văn hoá là gì. Giáo sư Raymond Williams, trong cuốn sách “Keywords, a vocabulary of culture and society” nói rằng:

“Văn hoá là một trong hai hoặc ba từ phức tạp nhất trong ngôn ngữ tiếng Anh […] bởi vì nó được dùng cho nội dung quan trọng ở một vài  môn học trí tuệ khác nhau và vài hệ thống  riêng biệt và không tương thích của tư tưởng”

Từ trang 87 đến trang 93 của cuốn sách, sau khi có những đoạn miêu tả ngắn về cuộc cách mạng trong văn học Anh, ông ấy cũng so sánh cuộc cách mạng này trong nội dung của tiếng Đức, tiếng Pháp, và cuối cùng cho đến nay, chúng ta có thể hiểu “văn hoá” bởi sự trải rộng của nó được sử dụng trong các lĩnh vực như ” âm nhạc, văn học, vẽ, điêu khắc, nhà hát và phim”

Ông ấy cũng dẫn chứng, Kroeber and Kluckhohn, những người trong nghiên cứu  “Culture: a Critical Review of Concepts and Definitions” có đề cập đến “sự khó khăn của việc lựa chọn cảm giác “đúng – true” hoặc “có thể đúng – proper” hoặc “khoa học – scientific” và bỏ lỡ những cảm giác giác như đánh mất hoặc bổi rối, và trong 1 kỷ luât, nội dung sử dụng được làm cho sáng tỏ. Bởi vậy trong khảo cổ học và trong văn hoá nhân loại, tài liệu tham khảo để hình thành văn hoá hay văn hoá là nguyên liệu sản xuất đầu tiên trong khi trong lĩnh vực lịch sử và nghiên cứu văn hoá điều đầu tiên là để nhận biết hay hệ thống ký hiệu”

Ông ấy cũng nói thêm rằng “cách sử dụng của từ “văn hoá” trong ngôn ngữ khác không chỉ trong tiếng Anh có nhiều phiên bản khác nhau có thể xem xét. Ví dụ, trong nhóm ngôn ngữ Đức, Scandinavian và Slavonic, việc sử dụng nhân loại học – anthropological là bình thường, trong khi đó ở Ý và Pháp sự hiểu biết phụ thuộc rõ nét vào cảm giác nghệ thuật và học hỏi. Với ông ấy, giữa những ngôn ngữ chỉ trong ngôn ngữ, phạm vi và sự phức tạp của cảm giác và tài liệu tham khảo cho thấy sự khác biệt giữa cả vị trí tri thức và sự làm mờ hoặc chồng chéo lên nhau. Những cái khác […] liên quan đến những sự nhìn nhận khác của các hoạt động, các mối quan hệ và quá trình mà thế giới phức tạp này đang chỉ ra. Sự phức tạp không phải là cuối cùng trong từ ngữ mà là trong những vấn đề  mà ở các phiên bản khác nhau trong cách sự dụng chứng minh đáng kể”.

Tóm lại, ông ấy giải thích rằng “sự trái chiều trong cách sử dụng từ “văn hoá” trong tiếng Anh là bởi vì sự kết nối của nó với việc sử dụng những tuyên bố tới những kiến thức siêu sao, tinh tế và sự phân biệt giữa văn hoá nghệ thuật cao và những sự giải trí tầm thường” […] và phải nói thêm rằng sự mở rộng xã hội và sử dụng nhân văn trong văn hoá và hình thành như “tiểu văn hoá”, và sự liên kết của nó không thể xoá bỏ và xấu hổ.

Ông ấy tổng kết rằng “gần đây việc sử dụng từ của “hướng văn hoá  – culturalism”, để chỉ ra rằng một phương pháp đối ngược với “hướng cấu trúc – structuralism” trong phân tích xã hội, vẫn còn nhiều khó khăn và nó luôn không bỏ qua những sự mâu thuẫn.”

Chắc chắn rồi, nghe có vẻ như rất ” học thuật” và khó khiểu, thậm chí với cô đã dành 2/3 thời gian rảnh rỗi trong 30 năm hoặc hơn, để giải mã từ từ điển và từ mới. May mắn là, những là lý thuyết hiện đại và những nhà cống hiến trong giao tiếp đa văn hoá làm cuộc  sống trở nên dễ dàng hơn nhiều cho sinh viên chúng ta, với những ngôn ngữ hết sức thực tế.

Iris Varner và Linda Beamer là một ví dụ, trong phiên bản thứ 5 của cuốn “Văn hoá đa quốc gia ở nơi làm việc quốc tế – International Communication in the Global Workplace” (Mc Grawhill Irwin, 2011) đề cập về tầm quan trọng của Giao tiếp đa văn hoá kinh doanh và Sự đa dạng của phát triển nội địa và đề xuất một loạt các bài tập thực hành liên quan đến mảng “Giao tiếp và văn hoá” với vai trò của ngôn ngữ và ngôn ngữ không lời trong Giao tiếp kinh doanh đa văn hoá, sự quan trọng của kỹ thuật đàm phán. Quyển sách cũng bao hàm những mối quan tâm chính phủ và luật pháp trong khuôn khổ này, sự ảnh hưởng của cấu trúc kinh doanh và hợp tác văn hoá cũng như sự năng động trong ty đa quốc gia.

Như một phiên dịch viên đa ngôn ngữ, đối mặt với những giao tiếp đa văn hoá và phải đàm phán với các văn hoá khác nhau, cô thường phải đối đấu với những hoàn cảnh đòi hỏi ngôn ngữ và kinh tế siêu phàm, nhưng vẫn chưa đủ. Phải liên tục cập nhật môi trường kinh tế vĩ mô, cũng những phân tích logic của sự phát triển chính trị thế giới, các  sự kiện thỉnh thoảng cần đòi hỏi công việc yêu cầu cao này. Cùng với đó, đây là động lực chính để cô giảng dạy như một hành động giúp cô giữ kết nối với những mối quan tâm thực sự của sinh viên trong lĩnh vực này.

Thử thách này thậm chí lớn hơn khi những cuộc thương thảo thường diễn ra ra bởi khoảng cách, cũng nhờ skype hay các cuộc hội thoại qua điện thoại thường mắc những hiểu lầm bởi những giới hạn bằng tiếng Anh và những giới hạn của chính họ trong những cuộc gặp gỡ văn hoá và những áp lực trong hầu hết các trường hợp.

Cá nhân cô, cô yêu những thử thách và tình yêu với những người mới, bởi vậy cô không hề ngại những thời gian dài làm việc chăm chỉ,

Cảm ơn sự quan tâm của các bạn, hẹn gặp thời gian tới nhé.

Anita H.”